Bài này mình viết hồi tháng 3/2013 - nay sửa lại một chút cho bớt sự riêng tư để đăng public ở đây.
Sau chuyến đi chơi Cambodia về thì mình
bị phát ngay cơn thần kinh khốn khổ. Hai ngày liền, hơi tí là khóc ...
nghĩ phải tìm cách tự cứu thôi, không lần lữa được nữa.
Cái chứng bệnh giả vờ của mình làm mình
rất khổ tâm. Muốn mở lời kể với ai đó thì mình cứ cảm thấy như người ta
không tin mình, hoặc nếu có thì cũng chỉ hiểu lờ mờ về hiện tượng đó mà
thôi.
Sau một thời gian nghiên cứu trên mạng,
mình chốt được hai địa điểm là Viện tâm lý thần kinh và Khoa thần kinh
BV Đại học y dược.
Cái website của Viện tâm lý hơi sơ sài, phần lớn là bài sưu tầm, còn chi tiết mình cần thì không có.
Sáng thứ tư, mình nghỉ làm để ghé qua BV
Đại học y dược trước, sau khi lòng vòng một lúc thì mình được hẹn sáng
hôm sau vì sáng thứ tư không khám cái bệnh này. Mình không chờ tới ngày mai mà qua bên viện
tâm lý luôn vì mong muốn có một cái gì để bám víu.
Cái "viện" hơi nhỏ so với trí tưởng tượng của mình - Như một kiểu khách sạn mini. Cô tiếp tân nói mình có thể đợi tới 10
giờ 30 không - Lúc đó là 10g10 nên đương nhiên là mình đồng ý. Nhưng
phải đến gần 11 giờ BS mới đến, và còn phải khám cho hai em bé nữa nên
khi tới mình thì đã 11g30.
Bác sĩ trẻ, rất chỉn chu - nhưng mình
hơi e ngại đôi mắt sau cặp kính. Đôi mắt không có gì đặc biệt, hơi nhỏ
... chỉ có điều có tướng "tam bạch đản".
Mình trình bày với BS là mình bla bla
bla .... BS hỏi mình có hay quên không - Mình nói dạo gần đây hình như
có hơi quên. Rồi hỏi mình có mất ngủ không, mình nói ngủ tốt thậm chí
hơi nhiều, ăn tốt, thấy ngon miệng. BS hỏi mình ngủ có mơ không, mình
nói có. BS nói vậy là ngủ không tốt, óc vẫn hoạt động trong khi ngủ. Rồi
BS cho mình một bảng câu hỏi, mình ghi câu trả lời đầu tiên xuất hiện
trong đầu. Cuối cùng BS hỏi về thu nhập của mình - Mới nghe, mình tưởng
là ý BS muốn biết có phải vấn đề kinh tế làm mình stress không, nhưng
sau đó BS nói rõ rằng muốn biết mình có khả năng chi trả cho việc theo
đuổi điều trị hay không vì điều trị sẽ kéo dài ít nhất 9 tháng đến 1
năm, và rằng nếu mình ít tiền, BS sẽ kê toa những loại thuốc rẻ hơn (và
dĩ nhiên kèm theo đó sẽ là nhiều tác dụng phụ hơn) , và rằng nếu vì kinh
tế mà bỏ ngang nửa chừng thì rất tai hại và uổng phí v.v... rồi kết
luận là chi phí mỗi tháng khoảng 3-4 triệu đồng (thuốc uống khoảng hơn
100k/ngày) - mình đồng ý. Rồi BS nói ban đầu vất vả vì cách ngày phải
đến tiêm thuốc - thuốc tăng cường trí nhớ, mỗi mũi là 400k đồng. Mình ok
luôn. Vậy là BS ghi toa cho y tá chích thuốc. Nhìn ống thuốc mình hơi
ngại, nhưng nghĩ BS đã kê toa rồi chắc cũng ổn. Chích xong ra ngoài chờ
lấy thuốc, một lúc thì BS đem ra cho mình một gói 5 loại thuốc. Cô tiếp
tân tính tiền mình là 1,15 triệu đồng. Mình hơi hoảng, nhưng bình tĩnh
lại ngay ...mình cầm gói thuốc một lúc rồi hỏi cô tiếp tân là sao không
có toa thuốc (BS đưa thuốc cho mình xong đã đi vào trong) - Cô tiếp tân
nói là BS giữ lại toa để theo dõi. Mình tần ngần đứng im một lúc thì BS ở
bên trong đi ra giải thích cho mình lý do không toa "Bởi vì nếu ghi toa
cho chị, chị sẽ lên mạng tra và có thể chị sẽ hoảng hốt về tác dụng
những loại thuốc tôi cho. Chị cứ yên tâm chữa trị khoảng 1 tháng, sau
khi ổn định tôi sẽ đưa toa thuốc cho chị. Lý do là vì sức khỏe của chị
chứ tôi cũng không có gì phải giấu cả - chị cứ về uống thuốc, nếu có
triệu chứng gì như buồn nôn, chóng mặt gì đó thì gọi điện cho tôi".
Mình gật gù, trả tiền rồi lấy thuốc về.
Trên đường về, mình còn tính toán lên
lịch việc quay lại tiêm thuốc vào lúc nào, rồi chuẩn bị chi phí cho công
cuộc điều trị dài hơi này.
Nhưng tới chiều thì mình bình tĩnh lại ... nhớ lại cuộc tiếp xúc với BS.
- Mình nói trí nhớ mình dạo này có hơi
quên, nhưng vẫn ổn - BS kê ngay cho mình chích thuốc tăng trí nhớ tới
400k/ống - đâu có cần thiết.
- Mình nói mình ăn ngủ tốt - BS cố hỏi
có mơ không rồi nói mình ngủ không tốt vì mình mơ - cho thuốc uống an
thần, tăng cường chuyện ngủ (dặn mình đừng uống thuốc khuya quá kẻo sáng
dậy không nổi), trong khi mình ngủ tốt, thậm chí ngủ quá nhiều.
- BS nói chi phí bình quân khoảng 3-4
triệu/tháng. Nhưng ngay tháng đầu tiên quất liền 7tr/tháng (kể cả tiền
chích thuốc trí nhớ)
- Mình có khai là mình bị vô sinh - nhưng chẳng thấy BS hỏi thêm gì về việc này - mà theo mình biết thì nó khá quan trọng trong sự liên quan tới stress và trầm cảm nói chung.
- Nhất là không kê toa thuốc với những lời giải thích thiếu khoa học.
Mình quyết định không uống thuốc - và không quay lại đấy nữa. Hic
Hiển thị các bài đăng có nhãn tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014
Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014
Con đường "trầm cảm" của tôi
Nói trước luôn là cuộc sống của tôi rất bình thường - nếu không muốn nói là tôi gặp may mắn hơn nhiều người khác. Nhưng tôi vẫn bị trầm cảm. Vì vậy, không phải những người bị bệnh này luôn có nguyên nhân bởi những "cú sốc tâm lý" gì cả. Bị trầm cảm - cũng như bị nổi mề đay, bị lao, hay bị hói đầu, vậy thôi.
Có thể từ mấy chục năm về trước, tôi đã có dấu hiệu về bệnh này. Nhưng hồi đó, chằng mấy ai nghe nói đến "trầm cảm" nên tôi không biết mình bất thường. Chỉ cảm thấy lúc nào cũng lười, không muốn làm gì, mà không làm gì cũng thấy chán nản. Hồi đó, ba tôi còn nói cần phải cạo cục nhớt ở lưng tôi - vì tôi quá lười biếng.
Tôi còn hay hờn dỗi - hơi tí là khóc. Mỗi khi khóc, tôi chui vào góc nhà, và tưởng tượng ra đủ thứ tổn thương mà mình đã phải chịu.
Và mọi người chỉ nói tôi là một đứa khó gần, ít nói, lười, học dốt và dễ bị tổn thương.
Đến thời con gái, tôi luôn gặp vấn đề với chu kỳ kinh nguyệt. Những cơn đau bụng mỗi tháng của tôi là một ám ảnh kinh khủng. Tôi lại nghĩ đây là do di truyền, bởi mẹ tôi cũng gặp vấn đề tương tự cho mãi tới khi mãn kinh. Lúc chưa lấy chồng, thì tôi đi bắt mạch, uống thuốc Bắc, thuốc Nam, thuốc tễ v.v... Khi có chồng, tôi đi bệnh viện phụ sản, các phòng phám của bác sĩ phụ khoa ... nhưng không giải quyết được gì. Cho mãi tới khi tôi giải phẫu cắt hết hai phần phụ và tử cung thì tôi mới thoát được sự dây dưa khó chịu của chu kỳ phụ nữa và những cơn đau bụng như xé đôi người.
Và dĩ nhiên, vì thế, tôi vô sinh.
Những cơn buồn, cáu giận ngày càng nhiều - Lúc này thì tôi nghĩ bởi tôi không còn hai phần phụ - nơi sản sinh ra những hoocmon khiến một người đàn bà vui sống. Tôi lại theo đuổi những viên thuốc cân bằng hooc môn hy vọng cuộc sống tươi đẹp hơn.
Nhưng chẳng cải thiện gì mấy. Những cơn đau đầu mỗi ngày. Những cơn giận cố nén. Những lúc đóng cửa phòng khóc một mình ... thậm chí những lúc không chịu nổi, tự tát vào mặt mình, vục đầu vào chậu nước để làm dịu thần kinh. Ngày càng nhiều hơn, và nặng hơn. Ý tưởng tự sát luôn xuất hiện. Tôi nghĩ chỉ có chết đi, tôi mới thoát được thân xác chính mình. Tôi bắt đầu lần mò trên mạng về vấn đề thần kinh của mình.
Một lần, tôi vừa đi du lịch với cơ quan về. Trên đường về, tôi đã thấy hoang mang nghĩ tới lúc bước vào nhà. Và y như rằng ngay khi vào nhà, tôi đã không thể nở một nụ cười, hai ngày sau, một "cơn" bộc phát - Nước mắt, đập đầu vào tường, cấu cào mọi thứ. Để sáng hôm sau tôi quyết tâm đến bệnh viện ĐHYD để tự cứu mình.
Ngày đi khám - tôi thấy tâm trạng nhẹ nhõm biết bao. Với đôi mắt sưng húp vì khóc và cái nhìn thất thần, tôi không phải diễn một bộ mặt vui vẻ, không phải dấu diếm sự mệt mỏi của mình, không phải cười với ai cả - bởi tôi bị trầm cảm mà.
Đã gần 2 năm trôi qua, nghĩ lại những ngày tháng ấy tôi thật sự kinh khủng.
Hiện nay, tôi đang trong giai đoạn điều trị duy trì - Cuộc sống của tôi bình yên. Tôi cười nhiều và vì thế những người thân yêu của tôi cũng nhẹ nhõm và vui vẻ hơn.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)